Thursday, December 17, 2015

Nắng sau đồi

Nhạc & Lời: JoJ





Một chiều tôi đi tìm nắng sau đồi
Một chiều tôi đi tìm chiếc bóng tôi
Sim tím bên đường lặng trầm sắc cũ
Bên gốc thông già một người khách lữ
Tần ngần tôi đi trên lối như quen
Bâng khuâng cỏ chùng theo gót giày nhẹ
Đất xưa vẫn lành hoa non vẫn hé
Nhưng cánh chim về nào thấy nhà xưa
Nào thấy hồn xưa

Một mình tôi đi tìm gió lưng trời
Một mình tôi đi tìm hơi thở tôi
Xao xác tiếng đàn ngậm ngùi dĩ vãng
Man mác tiếng cười ngây thơ thênh thang
Đường nào quanh co con suối trong veo
Róc rách đôi bờ đá cũ cheo leo
Mây lang thang về soi bóng mong manh
Rưng rưng thương hoa sao kiếp phai nhanh
Những tháng năm trôi thay mùa đổi dời
Đường nào tôi qua dốc núi thông reo
Xa xa cổng vườn hoang phế bìm leo
Tim nghe nao nao ký ức nhắc tên
Dẫu lắm nhớ thương cũng chìm màn đêm

Còn đâu ánh trăng vằng vặc với tiếng đàn
Còn đâu ngõ xưa dạ hương tỏa mênh mang
Những vết chân in đồi thông gió khẽ khàng
Những đóa hoa nhoẻn cười vườn nắng sương tan
Còn đâu phút êm đềm lặng ngắm mặt hồ
Nhìn sâu mắt mau rồi vương tóc mong chờ
Chiều vàng nhẹ buông trên đường vắng nhạt đèn
Dâng trào khúc ấm êm khi ánh sao dần lên

Một chiều tôi thôi tìm nắng sau đồi
Một chiều tôi thôi tìm chiếc bóng tôi
Nắng gió bốn mùa nhạt nhòa dĩ vãng
Vai áo trĩu đầy một đời lo toan
Kỷ niệm ngày xanh chốn cũ xa xôi
Gió cuốn qua rồi tan biến sóng khơi
Con sông hôm nay đã khác sông qua
Tôi đây hôm nay đã khác tôi qua
Níu kéo cũng như bóng non cây già
Giữ lại trong tim ký ức bình yên
Như viên bi xanh ngăn tủ nằm im
Trong đêm ưu tư ngắm nghía hồn nhiên
Ngủ giấc ngây thơ mơ đời trôi êm.

Monday, December 7, 2015

Bình minh

Nhạc & Lời: JoJ





Bình minh lên tràn mông mênh vội tan bóng đêm
Biển lấp lánh ngàn tia nắng nhấp nhô sóng mềm
Bình minh lên rọi hàng hiên trời trong gió êm
Hồng đôi má nồng đôi mắt ấp e cười duyên

Bao la bao la bến bờ nào khuất xa
Con thuyền vượt sóng ra chân trời
Nghiêng nghiêng chao chao cánh nhạn tung trắng phau
Vui đùa trong sớm mai hỏi chào

Cuồn cuộn bão tố đã rời xa rất xa
Vẫn còn đây ấm êm mái nhà
Ưu tư đêm dài giờ thôi trĩu bờ vai
Chỉ là giấc mơ qua gió bay

Cho mỉm cười ngày vui, cho đóa hồng phơi phới
Cho đêm về mộng yên giấc trôi
Cho thức dậy nắng mai, cho tay mừng nắm tay
Thương yêu còn đong đầy chẳng phai

Cho cánh đồng vàng hoa bay cao diều nương gió
Thương sao lời trẻ thơ líu lo
Lâng lâng hương sớm dậy nghe bông lúa thêm đầy
Thong dong nhìn lướt qua tháng ngày

Cho tâm hồn thảnh thơi giữa cõi đời vạn lối
Con tim gầy tìm thấy nụ cười
Trên con đường yên lành nghe chim hót thanh bình
Dang tay ôm lấy tia bình minh

Dang tay mừng đón ngày nắng xinh.

Thursday, November 12, 2015

Bình yên

Nhạc & Lời: JoJ



Bình yên sẽ tới giữa sóng ào gió khơi
Bình yên sẽ tới đêm dài sương đẫm rơi
Bước chân cô quạnh, bờ môi giá lạnh
Đời sau khúc quanh vắng tanh vắng tanh

Bình yên sẽ tới cánh bướm vàng nhỏ nhoi
Bình yên sẽ tới trên giọt sương nắng soi
Khép nép bên đồi đóa hoa ngày mới
Phảng phất nụ cười thảnh thơi dòng đời

Bao nhiêu thăng trầm ký ức nhẹ xuôi
Bao nhiêu vui buồn thời gian cũng vơi
Qua bao tháng ngày còn ấm bàn tay
Qua bao nẻo đường heo hắt gió mây


Nụ cười còn đây chớm thu nét gầy
Tiếng ca thiết tha thanh âm cuối ngày

Bình yên sẽ hát giữa đêm nhạt trăng mờ
Bình yên sẽ hát trên đường vắng bơ vơ
Bước chân phiêu bạt, đèn khuya úa nhạt
Bình yên vẫn ru giấc mơ bé thơ

Bình yên sẽ ráo mắt cay buồn gió đông
Bình yên sẽ ấm cô quạnh giữa mênh mông
Lá khô mỉm cười đón gió lùa tới
Hát câu yên bình trước khi lặng thinh

Bình yên sẽ tới khi trong lòng không ngờ.

Saturday, November 7, 2015

Tàn thu

(Nhạc & Lời: JoJ)





1.Tiếng mưa bên thềm, tiếng mưa êm đềm
Tiếng mưa nỗi niềm thấm cỏ mềm
Lá thu xào xạc, gió mây bàng bạc
Cánh chim mê lạc xa cố hương
Giấc thu lặng trôi, áo thu lặng phơi
Rực vàng rồi tàn những pha phôi
Bước chân tần ngần, vết mưa lăn tăn
Nhánh cỏ buồn héo hon vạt sân
Khóm cúc buồn sắc hao nhạt dần

ĐK:
Ngày dần qua nhớ thương một mùa hoa
Những kỷ niệm khuất xa tới bên nhà
Giọt mưa sa cửa sổ mờ vạt lá
Những mảnh trời ruổi dong thấy nhạt nhòa
Ngồi im nghe khúc thu tàn tỉ tê
Nhớ nắng vàng đường quê chưa bước về
Rồi hoàng hôn phủ căn phòng lặng đơn
Ký ức về nhá nhem bóng cuối ngày
Thắp ánh đèn ấm soi đôi bàn tay

2.Tiếng mưa não nề, tiếng mưa vỗ về
Tiếng mưa nhắc về những thăng trầm
Ánh trăng nhàn nhạt khuất mây trôi dạt
Cánh chim phiêu bạt tìm cố hương
Giấc mơ rồi quên, gió mưa rồi yên
Còn lại từng hàng cây tả tơi
Bước chân bồi hồi, lá úa ngậm ngùi
Nắng không lên kín mây buồn tênh
Lối bơ vơ cuối thu lặng thinh.

Tuesday, November 3, 2015

Về nhà

(Nhạc & Lời: JoJ)




Những chiếc lá thu tàn
Chiều mênh mang lặng thinh nắng vàng
Những cánh chim phiêu bạt
Ngày heo may tìm nhau nối hàng
Đã xa thềm nắng hong
Đã quên niềm nhớ mong
Những nẻo đường ruổi dong
Hoàng hôn áo phai nghe chùng giấc mộng

Những chuyến xe lăn dài
Màn đêm buông rồi khơi nắng mai
Những thiết tha vơi đầy
Rồi nhạt nhòa hun hút tháng ngày
Thoáng hương nào đã quên
Ánh sao nào vắng tênh
Kỷ niệm nào lênh đênh
Về đây cỏ hoa xao xác từng đêm

Rồi ngày mai buốt giá
Bóng chim lạc loài chiều đông vỗ cánh bay xa
Rồi ngày kia nắng ấm
Nhánh khô ngập ngừng nụ xuân hé cánh trổ mầm

Những đóa hoa ven đồi
Cười rung rinh giọt sương ấp môi
Những đêm trăng vời vợi
Làn mây ngang bàng bạc cuối trời
Vấn vương nào đã xa
Khát khao rồi cũng qua
Trái tim còn khúc ca
Thảnh thơi thong dong quay bước về nhà.

Sunday, October 18, 2015

Đường vắng

(Ritorna A Me)



Đường vắng canh thâu
Còn nhung nhớ mảnh trời thơ ấu
Lối ngõ cũ cây lưa thưa
Hoa đong đưa tím màu

Đường vắng đêm sâu
Còn vương vấn tháng ngày phai dấu
Thấp thoáng cánh chim lao xao
Tim nao nao quay gót về mau

Về chốn cũ tìm hơi ấm cho đêm lập đông
Bếp lửa hồng rọi bình yên một thời êm đềm

Đường nắng chưa lên
Màn sương trắng phủ thuyền neo bến
Cánh lá úa mông lung rơi
Thân chơi vơi quay bước về thôi

Về chốn cũ vườn xưa lá hoa vẫn thảnh thơi
Thoảng nụ cười nhẹ ưu tư mưa nhạt cuối trời

Đường vắng nắng phai
Còn mong phút trở về êm ái
Gió lất phất đêm heo may
Môi cay cay thương lấy vòng tay.

Sunday, August 16, 2015

Thức dậy

(Horch! Horch! Die Lerch im Ätherblau)




Khi ánh mặt trời chạm đất tinh khôi
Chồi nụ bừng dậy rạo rực vui
Chim hót ngọt ngào đời thương mến chào
Rì rào cành đào đùa vạt nắng
Soi ấm một sớm mai trong ngần

Nụ cười ngọt lành tỏa đất ươm xanh
Giọt sương long lanh trái đỏ cành
Bàn tay hanh hao gội nắng tươi màu
Môi nhạt dần thắm phai niềm đau
Cỏ êm bên hoa dại ngước mắt hiền
Gió lùa lời hỏi han trìu mến

Ngày mới vừa lên
Bao ngày tháng lênh đênh về bến
Ngày mới gọi tên
Thức dậy thấy quê hương bình yên

Khi ánh chiều tàn nhuộm tím không gian
Chầm chậm từng cánh vạc về ngang
Trăng nước muộn màng thuyền xưa lỡ làng
Bùi ngùi tìm lại dòng sông cũ
Run tiếng còi vỡ trong sương mù

Kỷ niệm dạt dào mộng vắng nao nao
Bàn chân bâng khuâng đá sỏi chào
Giọt mưa lăn tăn nhẹ vỗ trước thềm
Thì thầm lời hát dịu êm
Thảnh thơi đêm vơi nhẹ những nỗi niềm
Ru người chờ sớm mai tìm đến

Ngày mới vừa lên
Bao ngày tháng lênh đênh về bến
Ngày mới gọi tên
Thức dậy với quê hương bình yên.

Saturday, May 2, 2015

Mắt lệ cho người tình

Mình không thích cái tựa cho mấy, nhưng bản nhạc thì trước đây rất yêu, bây giờ cũng yêu nhưng chỉ còn tính hoài niệm bảng lảng.

Sài Gòn những năm 1980 còn thưa xe cộ, mà đa số là xe đạp. Cái thành phố xưa đã mất, trong khi cái xô bồ náo nhiệt mới chưa xảy ra. Hồi đó mới lớn, còn nhạy cảm, còn mong manh lắm. Tương lai bế tắc, hay buồn đạp xe lang thang. Một đêm đi ngang hồ Con Rùa, con đường rộng vắng lặng dưới ánh đèn cao áp. Chợt nghe vọng ra từ một quán café một giai điệu lạ, du dương mà chùng lắng. Cái mất mát, tiếc nuối trong bài hát không hẳn là tâm sự của mình, nhưng điệu nhạc thì sao mà vừa vặn khít khao với tâm trạng, khiến mắt cay cay. Đó chình là bài Mắt lệ cho người tình của nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương.

Từ sau đêm đó, bài hát này đã theo mình trong nhiều năm cho đến lúc mình già giặn, cứng cỏi hơn, và chuyển hướng tới những thể loại âm nhạc khác thích hợp hơn. Rồi một đêm mới đây mình nằm mơ nghe bài hát xưa cũ này, vậy là sáng ra cầm đàn hát lại trước lúc bắt đầu ngày mới. Kỷ niệm vẫn đẹp, nhưng cái buồn đã vơi nhiều, đã chìm đi trong sương mờ dĩ vãng.


Mắt lệ cho người tình

Tay mẹ

Viết cho Má
Mất ngày 8/4/2015, an táng ngày 12/4/2015



Căn phòng trống
Tấm ảnh mờ
Tay mẹ ngày xưa
Cầm tay con dại

Cuộc đời bão dậy
Không chỉ một lần
Những kẻ ác tâm
Những hồn hoang muội
Đêm sâu vời vợi
Gầy guộc bàn tay
Che bớt sóng dày
Cho con chút nắng
Gánh vai trĩu nặng
Nhát cuốc ruộng cằn
Uống nỗi nhọc nhằn
Cho con khôn lớn

Đường đời lởm chởm
Vênh bước con đi
Lắm lúc nghĩ suy
Nhiều cơn buồn nản
Tử tế khô hạn
Gian trá lên ngôi
Dìm tắt nụ cười
Bủa ngày không rạng
Những chiều chạng vạng
Mắt mẹ ươm buồn
Giọt lệ chẳng tuôn
Cho lòng sũng nặng

Về ngồi im lặng
Bên dáng mẹ gầy
Tìm nắm bàn tay
Hanh hao mòn mỏi
Bàn tay an ủi
Vỗ về vết đau
Bàn tay nguyện cầu
Khi đời bối rối
Bàn tay sớm tối
Ngong ngóng yêu thương
Dẫu xa dặm đường
Dẫu ngày khô cạn

Giờ tay mẹ lạnh
Con buông không đành
Trở về loanh quanh
Người đi còn dấu
Món quen mẹ nấu
Tấm áo mẹ là
Chai dầu mẹ xoa
Buồn nghe thinh lặng
Môi sao mằn mặn
Dù biết rõ ràng
Rạng rỡ thiên đàng
Mẹ vui đoàn tụ

Hoa ươm nụ
Tay mẹ trồng
Con đời trổ bông
Hôn tay mẹ tưới.

Tuesday, March 17, 2015

Sandy trên tường

Viết cho con gái Sandy, sinh ngày 10/3/2015



Sandy trên tường
Một hai ba bốn tấm
Tấm nào ba cũng thương
Sandy trên tường

Sandy màu hồng
Hồng mặt hồng môi hồng chiếc áo
Xuân về trổ bông
Cho Sandy màu hồng

Sandy ngủ vùi
Mắt nhắm nghiền, nét hồn nhiên
Giấc trẻ thơ hiền
Ba mong con ngủ bình yên

Tháng ba trời nắng trong
Phố xá đào rực hồng
Tường nhà mình cũng trổ
Bừng niềm vui mênh mông.

Sunday, March 1, 2015

Đổi thay

(O Ciucciariello)





Nắng ướm cánh mai rung rinh đón xuân về
Gió nối tiếng ve vi vu giấc trưa hè
Thu qua ngọn lá úa bồi hồi
Giữa tiết đông chim buồn mồ côi

Hạt giống nảy mầm rồi vươn hoa trổ lá
Con suối nhỏ thầm rồi trôi ra biển cả
Nơi xưa ngày từng ngày chân bước quen
Nay ngỡ ngàng lạ lùng không biết tên

Qua dần qua dần qua dần bao lâu ngày tháng cũ
Theo nhau dạt chốn mây tan cuối trời
Trôi dần trôi dần trôi dần bao nhiêu làn nước cũ
Sương giăng mờ chốn trăng xưa đổi dời

Ngày mới vẫn tiếp nối những buồn vui chứa chan
Sông nước vẫn chở những chuyến đò ai mới sang
Quay đều theo thời gian ngày hôm nay thành dĩ vãng
Mới cũ đi qua, thương yêu không già.

Sunday, February 8, 2015

Bình yên

Nụ hoa run rẩy
Nở nhằm tiết đông
Ngọn nến chưa hồng
Đã oằn trước gió
Con chim ức đỏ
Chẳng còn cánh bay
Mưa râm cuối ngày
Bao trùm hiu quạnh

Đêm dài sương lạnh
Thức một giấc mơ
Sao lung linh chờ
Đường sâu thăm thẳm
Con tim giữ nắng
Giữ chút bình yên
Cho nhạt ưu phiền
Cho lành chân mỏi

Giữ tiếng gáy gọi
Dế nhỏ si tình
Giữ ánh bình minh
Xuyên vạt cỏ rối
Bước đi khoan vội
Lá ẩn chùm lan
Cúc dại rực vàng
Ai người dệt áo ?

Dặm đời hư ảo
Gieo một nụ cười
Gặt chùm nắng tươi
Bình yên đọng lại.

Friday, January 30, 2015

Hoa hồng, bạn tôi

(Mon amie la rose)





Hoa hồng bạn tôi
Rạng đông ra đời
Mơn man sương đọng
Nồng nàn môi tươi

Nắng tràn lung linh
Nhan sắc vươn mình
Rồi ngày lộng lẫy
Chỉ còn lặng thinh

Gục đầu ủ rũ
Thầm hỏi vì sao

Xuân vừa rạng rỡ
Lại đành hư hao

Trăng lạnh đêm nay
Tiễn bạn gió lay
Hồn hoa điểm mộng
Ánh sao giăng đầy

Hoa hồng bạn tôi
Mong manh cuộc đời
Hắt hiu hy vọng
Đường trần pha phôi.

Friday, January 9, 2015

Hoài vọng

(Au Café des Délices )





Kỷ niệm ấu thơ trở về
Một đêm ánh trăng tràn trề
Biển đêm sóng vỗ rì rào
Điệu nhạc chầm chậm vút cao
Không gian như ngưng lắng
Chỉ thoáng gió thì thầm
Niềm man mác đóa ngọc lan

Ngồi bó gối trên đỉnh đồi
Lạc trôi tiếng chim bồi hồi
Hoàng hôn tắt đêm vời vợi
Nhạt nhòa đèn thuyền viễn khơi
Lao xao cây rung gió
Những chiếc lá chuyện trò
Lời xao xác bóng thời gian

Dạt dào một nhạc khúc
Cất cánh giữa mênh mông
Thanh âm reo trong ngần
Vui ngây thơ năm tháng

Bàn chân cát êm về chiều
Biển êm rút xa ngọn triều
Đời trong vắt không muộn phiền
Bạn bè gọi chào hồn nhiên
Nâng niu những vỏ ốc
Những sỏi đá bạc màu
Hải âu cánh nghiêng trời cao

Thuyền câu đã quay về bờ
Người thiếu nữ thôi đợi chờ
Đèn lên tiễn đưa một ngày
Nhè nhẹ một làn khói bay
Bâng khuâng chân mây tím
Nhuốm ánh mắt dõi tìm
Rồi đêm ngắm sao lặng yên

Vọng về một nhạc khúc
Đánh thức những giấc mơ
Mây lăn tăn xa bờ
Hương nao nao trong gió

Nẻo đường nào còn khuất
Phía đỉnh núi lam khơi
Xa xăm những khoảng trời
Chân non chưa bước tới

Tuổi thơ trút lá từng ngày
Từng đêm sóng dâng biển đầy
Lặng nghe hải âu gọi bầy
Bạn bè tần ngần nắm tay
Ra đi trong hanh nắng
Gió nếm mằn mặn
Nhìn xa khuất mái nhà xưa

Thời gian lớp lớp chập chùng
Bàn chân lãng phiêu nghìn trùng
Đèn khuya ướt đẫm lạnh lùng
Bùi ngùi kỷ niệm nhớ nhung
Nơi xa xôi năm ấy
Biển sớm có còn đầy
Hoàng hôn có tím làn mây

Chờ hoài một nhạc khúc
Tỏa ấm tiếng ru đêm
Quên lo âu muộn phiền
Không băn khoăn nuối tiếc
Những sớm mai biển biếc
Loang loáng sóng nhấp nhô
Chim lao xao bãi bờ
Vui tung đôi cánh trắng

Nghe tiếng ai gọi chào
Ngoảnh nhìn nụ cười thân quen
Bàn chân cát lao xao
Gọi về một khoảng trời êm
Hoài vọng về trong đêm.